Cơ sở sản xuất nội thất của tôi từng suýt đóng cửa vì tôi bỏ qua một cái ‘tủ’ trong đầu

· 3 min read
Cơ sở sản xuất nội thất của tôi từng suýt đóng cửa vì tôi bỏ qua một cái ‘tủ’ trong đầu

Hồi năm thứ 6, tôi nhận một đơn bàn ghế cho hệ thống quán cafe lớn. Nghĩ dễ ăn, tôi tập trung cả xưởng chạy hết công suất. Đến khi giao hàng thì mới thấy mối mọt từ gỗ keo mua rẻ – lỗ trắng gần 400 triệu chỉ vì chủ quan muốn chốt đơn. Vụ đó khiến tôi phải ngồi lại. Sau 12 năm, tôi nhận ra rằng #keyword# không chỉ là sản xuất và thuê thợ.

Tôi tưởng làm xưởng là xoay tiền và giữ lửa, hóa ra cái khó nhất là không biết nói ‘không’

Thời đầu, tôi cứ nhận đơn là nhận. Kỷ niệm đáng nhớ, một đối tác đặt bàn trà sồi với số lượng 300 cái. Xưởng lúc ấy chỉ có 2 tổ thợ, đang kín lịch. Tôi vẫn đồng ý, nghĩ thuê thêm thợ ngoài. Hậu quả là chậm 3 tuần, phải đền hợp đồng. Lỗ trắng 150 triệu từ một quyết định vội vàng. Số tiền ấy dạy tôi: biết nói không mới là bí quyết trụ vững trong #keyword#.

Quy trình kiểm tra gỗ mà tôi từng xem nhẹ suýt phá sản xưởng

Vụ gỗ keo bị mọt là chuyện tôi không quên. Lúc ấy, tôi ham rẻ lấy keo non, bỏ qua công đoạn sấy và khử trùng. Khi hàng đến tay khách, mối mọt phát tác khắp nơi. Tôi mất gần 400 triệu để lấy hàng về, làm lại. Đối với, chi phí xử lý gỗ trước sản xuất chỉ bằng 1/3. Từ đó, tôi lập tủ sấy riêng và thêm bước giám sát chất lượng. Bạn đến tham quan sẽ thấy một bảng danh sách các bước xử lý gỗ dán ngay cửa vào. Không có nó, tôi đã không trụ nổi.

Đội thợ giỏi không phải là tất cả, cái tôi cần là một ‘người lính’ biết đọc bản vẽ và giữ cam kết

Năm thứ 8, tôi thay toàn bộ đội thợ vì tôi cứ tuyển thợ tay nghề cao. Nhưng thực tế: họ hay trễ hẹn, thiếu trách nhiệm.  thi công nội thất chung cư  lần khách giục là tôi chạy đôn chạy đáo, hứa đủ điều. Sau đó tôi thay đổi chiến lược. Tôi chọn một thợ trẻ tên Hùng – đọc bản vẽ thành thạo, giữ lời hứa. Sau 2 năm, Hùng làm tổ trưởng sản xuất. Tôi thiết lập văn hóa làm việc: thợ nào cũng học đọc bản vẽ và ký cam kết thời gian. Bây giờ, đội thợ của tôi tay nghề trung bình nhưng rất có trách nhiệm.

Bài học cuối cùng: Không bao giờ để xưởng ‘sống’ nhờ một dòng sản phẩm duy nhất

Sau khi mối mọt từ keo khiến mất khách, tôi thảng thốt hiểu ra: doanh thu 80% từ một loại gỗ. Chỉ có vài khách lớn. Tôi đa dạng hóa: mở rộng sang sồi, óc chó, pallet cũ. Tôi nhắm thêm nhiều đối tượng: không chỉ văn phòng sang đồ thủ công mỹ nghệ và hàng gia dụng. Kết quả rõ ràng: doanh thu không còn phập phồng và lãi tăng thêm 20% trong năm đầu. Chốt lại: đừng bao giờ đặt cược hết vào một loại hàng. Mỗi người nên có nhiều kênh khách để tránh sập bẫy. Người mới vào nghề hãy nhớ: bài học về sự đa dạng này có thể cứu bạn.