Cơ sở sản xuất nội thất của tôi từng suýt đóng cửa vì tôi quên một cái ‘tủ’ trong đầu

· 3 min read
Cơ sở sản xuất nội thất của tôi từng suýt đóng cửa vì tôi quên một cái ‘tủ’ trong đầu

Hồi năm thứ 6, tôi nhận một đơn đồ gỗ bàn ghế cho hệ thống quán cafe lớn. Tưởng đơn giản, tôi huy động cả xưởng chạy hết công suất. Đến khi giao hàng thì mới thấy mối mọt từ gỗ keo mua rẻ – lỗ trắng gần 400 triệu chỉ vì cái tôi muốn ‘ăn tươi nuốt sống’. Bài học đó khiến tôi chợt tỉnh ra. Sau 12 năm, tôi nhận ra rằng #keyword# không chỉ là thiết bị và nguyên liệu.

Tôi tưởng làm xưởng là xoay tiền và giữ lửa, hóa ra cái khó nhất là không biết nói ‘không’

Thời đầu, tôi hăng hái nhận mọi đơn. Có lần, một đối tác đặt bàn trà sồi với số lượng 300 cái. Xưởng lúc ấy chỉ có 2 tổ thợ, đã chạy hết công suất. Tôi vẫn gật đầu, nghĩ thuê thêm thợ ngoài. Hậu quả là chậm 3 tuần, phải đền hợp đồng. Lỗ trắng 150 triệu từ cái tật ham việc. Số tiền ấy dạy tôi: dũng cảm từ chối mới là bí quyết trụ vững trong #keyword#.

Quy trình kiểm tra gỗ mà tôi từng xem nhẹ suýt phá sản xưởng

Vụ gỗ keo bị mọt là vết đau lớn nhất. Lúc ấy, tôi mua gỗ keo giá rẻ, bỏ qua bước kiểm tra độ ẩm. Lúc bàn ghế được lắp, mối mọt phát tác khắp nơi. Lỗ hơn 400 triệu để lấy hàng về, làm lại. Đối với, chi phí xử lý gỗ trước sản xuất chỉ bằng 1/3. Từ đó, tôi đầu tư máy sấy và thêm bước giám sát chất lượng. Bạn đến tham quan sẽ thấy một bảng quy trình kiểm tra gỗ dán ngay cửa vào. Không có nó, tôi đã không trụ nổi.

Đội thợ giỏi không phải là tất cả, cái tôi cần là một ‘người lính’ biết đọc bản vẽ và giữ cam kết

Năm thứ 8, tôi thay toàn bộ đội thợ vì tôi cứ tuyển thợ tay nghề cao. Thực tế phũ phàng: họ không tôn trọng deadline. Mỗi lần khách hỏi là tôi đau đầu, xin lỗi, hứa hẹn. Rồi tôi đổi cách. Tôi để mắt đến một công nhân trẻ tên Hùng – có khả năng đọc bản vẽ, chịu trách nhiệm. Trong 2 năm, Hùng được thăng chức tổ trưởng.  xưởng sản xuất nội thất  thiết lập văn hóa làm việc: thợ nào cũng học đọc bản vẽ và phải cam kết tiến độ.  thiết kế nội thất cao cấp  tại, đội thợ của tôi tay nghề trung bình nhưng rất có trách nhiệm.

Bài học cuối cùng: Không bao giờ để xưởng ‘sống’ nhờ một dòng sản phẩm duy nhất

Sau khi vụ keo khiến tôi mất đối tác lớn, tôi thảng thốt hiểu ra: doanh thu 80% từ một loại gỗ. Khách hàng chính là chuỗi cafe. Tôi chuyển hướng: nhập thêm gỗ sồi, óc chó và gỗ pallet tái chế. Tôi tìm kiếm khách mới: không chỉ văn phòng sang đồ thủ công mỹ nghệ và đồ nội thất dân dụng. Kết quả cụ thể: doanh thu ổn định hơn, ít biến động và thu nhập cải thiện 20% trong năm đầu. Chốt lại: đừng bao giờ để xưởng phụ thuộc một dòng. Mỗi người nên có nhiều nguồn thu để tránh sập bẫy. Người mới vào nghề hãy nhớ: bài học về sự đa dạng này sẽ giúp bạn tránh sai lầm.